lehieudang3

Thư gửi Thanh niên – Học sinh – Sinh viên của Luật gia Lê Hiếu Đằng viết trên giường bệnh

Thư gửi Thanh niên – Học sinh – Sinh viên của người Chiến sĩ Dân chủ, Luật gia Lê Hiếu Đằng viết trên giường bệnh

Được sự gửi gắm của người Chiến sĩ Dân chủ, Luật gia Lê Hiếu Đằng, Bauxite Việt Nam xin trân trọng công bố bức thư của ông gửi Thanh niên – Học sinh – Sinh viên mà ông viết trong những ngày bệnh tình trở nặng tại Bệnh viện 115. Bức thư thứ nhất ông Lê Hiếu Đằng viết vào sáng ngày 12/12/2013, nhưng sức khoẻ không còn đủ để ông hoàn tất. Chiều 12/12, ông quyết định viết lại, và sáng 13/12 ông sửa lại lần cuối cùng. Nhưng có lẽ sự cố gắng của ông khi viết bức thư đầu trong khi bệnh đã trở nặng đã khiến sức khoẻ ông hao tổn nhiều, nên đọc bức thư thứ hai, ta như nghe rõ nhịp thở yếu ớt mà gấp gáp như muốn trút hết tâm khảm, những lời tâm huyết lặp đi lặp lại day dứt, đứt nối. Làm sao có thể không xúc động khi nghe những lời như của một người anh muốn trăng trối đến các em thân yêu của mình. Năm giờ sau khi hoàn tất bức thư thứ hai, ông Lê Hiếu Đằng chìm vào hôn mê, phải vào phòng cấp cứu hồi sức tích cực. Tuy đến ngày hôm nay, 15/12, tin vui từ bệnh viện 115 cho hay ông Lê Hiếu Đằng đã tỉnh táo, sức khoẻ có dấu hiệu hồi phục, nhưng ông vẫn quyết định gửi Bauxite Việt Nam công bố hai bức thư của ông như những lời tâm huyết rất có thể là sau cùng của mình gửi đến thế hệ sẽ tiếp nối cuộc đấu tranh của một dân tộc đã quá nhiều đau thương mà con đường đến Tự do, Dân chủ, Hạnh phúc thật sự còn nhiều chông gai trước mặt.

Lời ông gửi gắm thế hệ trẻ cũng là lời nhắn nhủ tất cả chúng ta, những người Việt Nam tha thiết với vận mệnh của đất nước, của chính mình: Tay trong tay tiến lên, không sợ đàn áp, sỉ nhục, tù đày, kể cả cái chết.

Tự do không thể xin ai ban cho. Chỉ những người không cam chịu cúi mặt mới xứng đáng được sống ngẩng đầu.

Bauxite Việt Nam

THƯ GỞI CÁC BẠN THANH NIÊN SINH VIÊN HỌC SINH

Các em thân mến, trong thời gian tôi bịnh, các em đến thăm. Hỏi hoàn cảnh sống từng em, có em sống cực khổ trăm chiều. Đa số các em đều là con em của công nhân nghèo đang sống lầm than trong các căn nhà cho thuê chật chội, nóng bức, thiếu mọi phương tiện sinh hoạt, nhất là các em nữ, có em là con của nông dân ở miền Bắc, miền Trung, Đồng bằng Sông Cửu Long, gia đình bị bọn quan chức tước đoạt hết ruộng vườn mà tổ tiên bao đời các em dày công đổ mồ hôi sôi nước mắt, kể cả máu, khai phá thành những mảnh đất ruộng vườn màu mỡ nuôi sống biết bao đời cha ông đến các em khôn lớn thành người như ngày nay. Hỏi hoàn cảnh từng em, có em làm tôi rơi nước mắt, nghẹn ngào thương các em quá. Tôi cũng mất mẹ từ lúc lên ba tuổi (1947) sống ở vùng quê Tiên Phước, Quảng Nam, sau đó là Bồng Sơn, Bình Định. Tôi hiểu một khi gia đình đã tan tác, ly hương, tha phương cầu thực là khổ đau biết chừng nào. Tôi muốn bắt đầu lá thư này bằng mấy câu thơ trong bài “Gởi các bạn sinh viên” của Thiết Sử, người bạn thân, là anh Phan Duy Nhân thời học trường Phan Châu Trinh, Đà Nẵng:

Nỗi căm hờn sôi trong lòng tuổi trẻ

Trong mắt anh, trong tiếng chị kêu gào

Trong vỗ tay cười trước nỗi thương đau

Ta bừng giận sóng xô trời biển dậy

Ta đã khát trăm năm rồi cổ cháy

Thèm kêu la trên nỗi chết không rời

Những anh hùng tuổi trẻ Việt Nam ơi,

Ba mươi triệu con người đang muốn nói…”

Đất nước hòa bình gần ¼ thế kỷ, một thời gian đủ để một nước như Việt Nam “cất cánh” sánh vai cùng các nước Đông Nam Á, nhưng nay thì bọn tham nhũng cường quyền tước đoạt hết tất cả của cải, tài nguyên, giang sơn gấm vóc cha ông ta đã đổ biết bao xương máu để lại cho chúng ta. Cái chế độ toàn trị do ĐCS dựng lên cướp hết các quyền tự do, dân sinh, dân chủ, phá nát, cướp đất, tài nguyên môi trường, các quyền cơ bản của con người mà cả loài người tiến bộ, trong đó

THƯ GỬI CÁC BẠN THANH NIÊN SINH VIÊN HỌC SINH

Các em thân mến

Trong thời gian tôi bịnh, các em đến thăm tôi. Hỏi hoàn cảnh từng em, đa số các em đều là con em của công nhân, nông dân nghèo từ mọi miền đất nước đến. Gia đình bị mất đất, mất ruộng vườn phải ly tán, chia lìa, tha phương cầu thực, kiếm ăn từng ngày thật thê thảm, thương tâm mà chẳng được gì để đỡ đói khát, kiếm ăn từng ngày từng giờ mà chẳng có gì để kiếm, miếng cơm chẳng có gì no đủ lấp đầy cơn đói khát đang hành hạ phá nát cuộc sống đầy bất hạnh thương đau vô cùng, cuộc sống đầy dữ dội tột cùng của con người chẳng ra con người như mọi người khác đang sống bình thường, chẳng ra con người như mọi người, đang sống nhưng như đã chết, như những người bình thường khác đang sống từng ngày từng giờ như những con người bình thường đang sống từng ngày từng giờ như những con người bình thường đang sống dữ dội trong cuộc sống đầy sóng gió giữa cuộc đời nầy trong cuộc sống đầy bất công, áp bức của những bầy sâu tham nhũng độc ác của một chế độ toàn trị chưa từng có trong lịch sử văn minh, tiến bộ một thời gian dài làm khổ biết bao người dân lương thiện hiền hòa của Việt Nam thân yêu chúng ta… chưa từng có trong lịch sử lâu dài của dân tộc, đất nước chúng ta đầy gian lao đấu tranh bảo vệ giang sơn gấm vóc. Cha ông chúng ta đã oanh liệt đấu tranh không ngừng vì độc lập tự do cho Tổ quốc, cho tương lai của chúng ta và cho con cháu mai sau của chúng ta được sống trong một đất nước văn minh, tiến bộ, hòa trong cuộc sống chung trong một thế giới vì con người, cho con người, được sống TỰ DO, BÌNH ĐẲNG, chẳng còn áp bức, bất công, sống vui, sống có ích vì cuộc sống vô cùng tươi đẹp trong một thế giới hòa bình, vô cùng vui vẻ, hạnh phúc, bình đẳng, tự do, bác ái, đầy tình người, tình đồng loại, trong một thế giới không còn bạo lực, hận thù, chỉ có tình thương yêu giữa con người xem nhau như người thân, bạn bè, đồng loại, đồng anh em thương yêu nhau bằng tình người được sống trong khung cảnh của một xã hội mà đến con trâu cũng “nghé ngọ yêu người, người yêu người yêu cuộc sống đến muôn năm, yêu anh em yêu xã hội công bằng, yêu con người yêu cuộc sống đến trăm năm…”. Ở đó, các quyền tự do, dân chủ cơ bản mà loại người tiến bộ trong đó có Thanh niên sinh viên học sinh đi tiên phong đang hàng hàng lớp lớp tiến lên phía trước không ngừng nghỉ, khoan nhượng, lùi bước trước bạo lực, áp bức, dù phải đối đầu với sống chết, tù ngục, đánh đập, tra tấn, kể cả cái chết.

Các em thân mến,

Hoàn cảnh các em phải sống tha phương, cầu thực, thiếu hẳn sự chăm sóc, thương yêu, đùm bọc của gia đình, là bất hạnh biết chừng nào. Giống như hoàn cảnh của tôi mất người mẹ thương yêu từ lúc mới lên 3 tuổi (1947) vì bệnh lao ở vùng nước độc Tiên Phước, Quảng Nam. Tôi hiểu hoàn cảnh các em, nhưng tất cả chúng ta phải nuốt khổ đau vào lòng để hàng hàng lớp lớp tiến lên phía trước những chiến sĩ đang xung trận xem thường tù đày, đánh đập, làm nhục, kể cả cái chết, để bảo vệ đất nước, giang sơn, gấm vóc mà bao đời cha ông ta đã đấu tranh với giặc TQ xâm lược không tiếc máu xương, không bao giờ chịu khuất phục như những chiến sĩ luôn luôn dũng cảm xông lên phía trước để khôi phục lại giá trị con người Việt Nam, đất nước VN oai hùng một thời làm cả bọn giặc TQ xâm lược kinh hồn bạt vía chạy thục mạng một cách ô nhục trước bọn vua quan triều thần TQ xâm lược với lời tuyên ngôn đanh thép của người anh hùng dân tộc Trần Hưng Đạo: “NAM QUỐC SƠN HÀ NAM ĐẾ CƯ”.

Các em thân mến,

Chúng ta là những chiến sĩ noi gương tiền nhân đấu tranh không bao giờ chịu khuất phục trước tù đày, đàn áp, làm nhục, kể cả cái chết. Chúng ta có chết để con cháu chúng ta sống với tất cả các quyền được làm người “tử tế”, hưởng hạnh phúc của cuộc sống tươi đẹp như các trẻ em trên thế giới đang sống một thời trẻ thơ hạnh phúc.

Các em thân mến,

Chúng ta, nhân sĩ trí thức, những người còn tấm lòng với đất nước hãy vì tương lai con em thương yêu của chúng ta tay trong tay chiến đấu không bao giờ lùi bước vì phẩm giá, nhân cách, vì phẩm hạnh của một con người tự do, tay trong tay hàng hàng lớp lớp tiến lên phía trước như những chiến sĩ dũng lược chiến đấu vì con người, cho con người, cho các quyền dân sinh dân chủ mà lâu nay chúng ta bị tước đoạt đánh cắp.

Chúng ta, nhân sĩ trí thức, những người còn lương tri, hãy vì phẩm hạnh, nhân cách của con người tự do, không phải là đàn cừu vô tri, vô giác, vô minh, vì con người, cho con người, cho con người đầy phẩm hạnh với các quyền dân sinh, dân chủ, vì nền độc lập dân tộc đang bị đe dọa nghiêm trọng, hãy hàng hàng lớp lớp tiến lên phía trước, tay trong tay tiến lên phía trước như những chiến sĩ chiến đấu không khoan nhượng, lùi bước, bất chấp hiểm nguy đang đe dọa từng ngày từng giờ, vì con người và nhân cách, phẩm giá con người, không phải như đàn cừu vô tri, vô giác, vô minh, tay trong tay tiến lên không lùi bước trước cường quyền, bất chấp tù đày, kể cả cái chết vì đất nước thiêng liêng, vì giang sơn gấm vóc mà cha ông chúng ta đã hi sinh xương máu mới có Việt Nam ngày nay mà nền độc lập tự do đang bị thật sự đe dọa nghiêm trọng vì tệ nạn tham nhũng, vô trách nhiệm của nhà cầm quyền hiện nay.

HÃY VÌ ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM THÂN YÊU CỦA CHÚNG TA, HÀNG HÀNG LỚP LỚP TIẾN LÊN PHÍA TRƯỚC TAY TRONG TAY VÌ VN THÂN YÊU CỦA CHÚNG TA MÀ TIẾN LÊN KHÔNG LÙI BƯỚC TRƯỚC BẤT CỨ TRỞ LỰC NÀO DÙ CHO PHẢI CHỊU TÙ ĐÀY, TRA TẤN, LÀM NHỤC, KỂ CẢ CÁI CHẾT.

CHÚNG TA SỐNG VINH VỚI ĐẦY ĐỦ QUYỀN SỐNG CON NGƯỜI ĐẦY PHẨM GIÁ VỚI DŨNG KHÍ NHƯ NHỮNG CHIẾN SĨ VÌ ĐẤT NƯỚC VIÊT NAM THÂN YÊU CỦA CHÚNG TA…

HÃY TAY TRONG TAY HÀNG HÀNG LỚP LỚP TIẾN LÊN PHÍA TRƯỚC…

LÊ HIẾU ĐẰNG

Công dân Quận 10, Sài Gòn

Ngày 12- 12- 2013

clip_image001

clip_image002

Mặt sau của trang 1:

clip_image003

clip_image004

clip_image005

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s